Khi bạn vay tiền

Người có thể giúp đỡ bạn trong giờ phút nguy cấp thực sự không nhiều, nhất định phải thật trân trọng.

Tháng trước, một người bạn tên Lam của tôi vì xảy ra chút vấn đề trong việc làm ăn nên anh đang cần gấp một số tiền. Khi anh gọi điện thoại cho tôi, tôi cảm thấy có chút kỳ lạ bởi vì quan hệ của chúng tôi chỉ dừng lại ở bạn bè thông thường mà thôi. Vì vậy, tôi có chút do dự. Đọc tiếp “Khi bạn vay tiền”

Câu chuyện số 3: Một đồng xu

Có hai bạn trẻ, một người Anh và một người Do Thái cùng đi xin việc làm. Một đồng xu của ai đó đánh rơi trên mặt đất. Anh bạn trẻ người xứ sương mù đi ngang qua trông thấy nhưng phớt lờ, còn anh bạn trẻ người Do Thái thì cúi xuống nhặt, nét mặt tỏ vẻ hân hoan.

Nhìn thấy hành động của anh bạn Do Thái, anh bạn trẻ người Anh tỏ ra khinh thường, lẩm bẩm: “Một đồng xu cũng nhặt, thật chẳng ra làm sao cả”. Chờ cho anh bạn trẻ người Anh đi qua, anh bạn trẻ người Do Thái nói: “Nhìn thấy tiền mà ngoảnh mặt làm ngơ, thật là lãng phí của Giời!”.

Hai người cùng đến xin việc ở một công ty. Doanh nghiệp rất nhỏ, công việc thì nặng nhọc mà tiền lương thì chẳng được là bao, anh bạn trẻ người Anh chẳng nói chẳng rằng vội vã bỏ đi, còn anh bạn trẻ người Do Thái thì tình nguyện xin vào làm việc.

Hai năm sau, hai người tình cờ gặp nhau trên đường phố. Anh bạn trẻ người Do Thái đã trở thành Giám đốc công ty, còn anh bạn trẻ người Anh vẫn chưa xin được việc làm. Không hiểu được sự việc, anh ta bèn hỏi: “Anh là người chẳng xuất sắc gì lắm, sao lại phất nhanh như thế?”. Anh bạn Do Thái đáp: “Tôi không bỏ qua từng đồng xu như anh. Một đồng xu cũng không quan tâm, làm sao anh có thể trở nên giàu có được?”.

Anh bạn trẻ xứ sương mù đâu phải là không cần tiền, nhưng trong con mắt của anh, anh chỉ muốn những khoản tiền lớn, song lại quên câu thành ngữ: “Tích tiểu thành đại”, vì vậy ước mơ làm giàu của anh ta phải đợi đến ngày mai. Đó là lời giải đáp cho câu hỏi của anh bạn trẻ người Anh.

Câu chuyện số 2: Cùng nhau vượt qua bão tố

Câu hỏi như sau: Bạn đang lái xe hơi đi trong một đêm bão tố cấp 12. Xe bạn chạy qua một quãng đường vắng và bạn phát hiện thấy có 3 người đứng trên ven đường vẫy tay xin đi nhờ xe. Họ gồm một bà cụ đang bị bệnh nặng, một bác sĩ giỏi dư sức cứu tính mạng của bạn nếu bạn mắc bệnh hiểm nghèo, và người thứ ba là cô gái bạn yêu. Họ mong bạn cứu giúp họ, bạn rât muốn nhưng rất tiếc xe bạn chỉ có thể chở thêm được một người. Bạn sẽ chọn chở người nào? Hãy giải thích lí do của sự chọn lựa ấy.

qua-tang

Tới đây, chắc bạn sẽ hiểu rằng đây là một câu hỏi đánh giá nhân cách của bạn bởi mỗi sự lựa chọn đều phản ánh quan điểm của bạn về sinh mạng con người. Bạn có thể đưa bà cụ lên xe. Mặc dù bà cụ có thể (và có lẽ là sẽ như thế) không đủ sức qua được cho tới khi bạn gặp một bệnh viện, nhưng dù sao thì cứu người vẫn là trên hết. Còn một tia hi vọng le lói vẫn phải làm. Nhưng đứng từ góc độ hơn thiệt, bạn sẽ chọn ông bác sĩ. Bạn cứu ông ta để ông ta cứu bạn – một hành động thiết thực có tính chất đầu tư cho tương lai. Việc chở bà cụ nói cho cùng chỉ để lương tâm của bạn khỏi bị cắn rứt. Có thể bạn sẽ tự vấn: Tại sao lại không chở người yêu của bạn? Bà lão đã già, các bạn còn trẻ, tương lai ở phía trước. Bác sĩ giỏi trong thiên hạ cũng không phải là quá hiếm. Trong cuộc đời cơ hội gặp được người bạn đời như ý hầu như là duy nhất. Bỏ qua cơ hội cứu được người bạn yêu cũng có nghĩa là phần đời còn lại của bạn không chắc đã trôi qua trong hạnh phúc.

Trong số hơn 200 ứng viên tham gia cuộc thi tuyển, chỉ có một người duy nhất có câu trả lời được ban giám khảo nhất trí lựa chọn, cho dù thí sinh này không đưa ra lời giải thích nào cho phương án của mình. Vậy thí sinh này đã trả lời ra sao? Phương án của thí sinh này là…

“Đưa chìa khoá xe cho bác sĩ. Ông ta sẽ chở bà cụ tới bệnh viện. Tôi sẽ cùng người bạn gái của tôi lội bộ vượt qua bão tố”.

Câu chuyện số 1: Những cậu bé ăn kem

Cách cư xử của chúng ta ảnh hưởng rất nhiều đến thái độ và hành động của người khác, hãy làm cho họ cảm nhận được giá trị đích thực của mình!

Tôi đã đến thị trấn nhỏ này nhiều lần và chẳng còn lạ gì cảnh những đứa bé ăn xin mặt mũi lấm lem chạy hết quán này đến quán khác xin tiền của khách du lịch. Tôi không phải là khách du lịch, tôi đến đây để làm việc, nhưng cũng không ít lần khó chịu vì bị một vài đứa bé nhằng nhẵng đi theo đòi một vài đồng bạc lẻ.

Hôm nay, cũng như mọi khi, sau khi rời máy bay, tôi đến một quán giải khát nhâm nhi một cốc bia trước khi trở về khách sạn. Quán hôm nay khá đông nhưng không thấy bóng dáng một đừa trẻ ăn xin nào. Tôi nghỉ chân được một lúc thì có hai thằng bé ăn mặc khá luộm thuộm bước vào quán. Đây chắc chắn là hai đứa trẻ ăn xin nhưng tôi không bận tâm lắm vì tôi biết ông chủ quan sẽ đuổi bọn chúng ra ngoài ngay thôi. Nhưng tôi đã lầm! Ông chủ quán vẫy tay về phía bọn trẻ, gọi to:
qua-tang-cuoc-song– Cần gì vậy 2 chàng trai?
– Ở đây có kem hoa quả không ạ?
– Tất nhiên là có, vậy hai cậu cần loại gì?
– Dạ, có những loại như thế nào ạ?

Tôi nghe ông chủ quan giới thiệu về từng loại kem, giá cả, mùi vị và thậm chí còn phân tích cho chúng thấy loại nào thì được nhiều người ưa chuộng hơn. Cuối cùng thì hai cậu bé chọn hai cốc kem trung bình về giá cả trong tiệm. Chúng ăn có vẻ rất ngon lành, thì như các bạn biết đấy, những đứa trẻ ăn xin như thế này hiếm khi được ăn những món ăn mà mọi người cho rằng rất bình thường.

Khi ăn xong, đứa trẻ lớn hơn rút trong túi ra những đồng bạc lẻ, vừa vặn tiền hai cốc kem đưa cho chủ quán. Người chủ vừa đếm tiền vừa nói:
– Hai cậu đã chuẩn bị sẵn tiền rồi cơ à, thật sòng phẳng.

Lũ trẻ tạm biệt ông chủ quan ra về, chúng không còn vẻ sợ sệt như lúc đầu mới bước vào quán nữa. Khi chúng chuẩn bị bước ra khỏi cửa, ông chủ còn cố với theo:
– Cảm ơn 2 cậu, lần sau lại đến nhé!

Tôi tiến lại gần chỗ thanh toán tiền và nói:
– Này anh bạn, tôi thích cái cách anh đối xử vớ những đứa trẻ.
– Anh biết đấy, những đứa trẻ ở thị trấn này sống rất khó khăn. Chắc chắn ăn một cốc kem là một quyết định táo bạo, nhất là phải vào nơi chúng luôn bị xua đuổi. Chúng ăn và vẫn trả tiền cơ mà, tại sao chúng lại không được đối xử bình thường như những người khách khác? Nếu anh đối xử với chúng như những thằng ăn cắp, chắc chắn chúng sẽ thừa lúc sơ hở, “chôm” của anh thứ gì đó. Nhưng nếu được đối xử như những người khách hàng tử tế, chúng sẽ cư xử như những khách hàng lịch thiệp khác.

Người chủ cửa hàng không phải là người quen của tôi, tôi cũng không đến quán của anh ta thường xuyên, nhưng qua cái cách hành xử của mình, anh ấy đã khiến tôi khâm phục, khẩu phục. Cửa hàng của anh ấy tuy nhỏ nhưng luôn đông khách vì anh ấy đã biết cách làm cho khách hàng cảm nhận được giá trị đích thực của mình.

Làm thế nào để tự tin giao tiếp chốn đông người ?

[dropcap]K[/dropcap]hông ít lần bạn loay hoay đứng trước gương và cứ đắn đo mãi về việc có nên đến một bữa tiệc nào đó hay không. Chỉ nghĩ đến việc phải gặp gỡ, chào hỏi nhiều người, xuất hiện trước đám đông…là bạn đã thấy chán nản và rất ngại, không muốn tham gia. Tính nhút nhát và thiếu tự tin trong giao tiếp.

1. Chuẩn bị tâm lý thật tốt
Những người nhút nhát trước khi xuất hiện ở nơi đông người nào đó sẽ khá căng thẳng. Họ có thể dành nhiều thời gian trang điểm, đứng trước gương ngắm nghía, chọn lựa trang phục…sao cho thấy “ổn” nhất. Bạn căng thẳng, suy nghĩ về những điều sẽ nói,…

Sự căng thẳng và chuẩn bị quá kỹ này vô tình làm gia tăng áp lực nơi bạn, làm cho bạn càng căng thẳng và ngượng nghịu hơn khi đến nơi đông người nào đó. Hãy thả lỏng, chuẩn bị tâm lý thật thoải mái. Hãy lựa chọn trang phục phù hợp với sự kiện đó và hợp với lứa tuổi, đối tượng mà bạn sẽ tiếp xúc. Đừng ăn mặc quá già cỗi khi đến một nơi toàn những bạn trẻ năng động, sành điệu. Và cũng nên nhớ rằng, đừng khoác lên mình bộ cánh làm cho bạn kém thoải mái chỉ vì chúng đẹp hay bạn bè khuyên bạn mặc nó…Sự kém thoải mái từ trang phục là nguyên nhân rất lớn ngăn cản bạn tự tin giao tiếp với người khác.

2. Luôn nhìn thẳng và sẵn sàng mỉm cười
Hãy tập cách đi thẳng người, nhìn thẳng vào người đối diện. Dù mất bình tĩnh và lo lắng đến đâu, đừng thể hiện điều đó cho người khác biết vì một khi người khác nghĩ bạn thiếu tự tin, ắt hẳn bạn sẽ không còn được tự nhiên khi trò chuyện với họ nữa. Giữa chốn đông người, hãy cười và chào mọi người một cách thân thiện. Nếu bạn nhìn vào mắt ai đó từ cách 10 bước, hãy biểu hiện sự thân thiện bằng cách gật đầu hoặc mỉm cười.

Nếu khoảng cách chỉ còn vài bước chân và đủ tầm để hai người trò chuyện, hãy chào hỏi thăm họ. Kể cả người không quen biết, bạn cũng có thể chào thân thiện và mở đầu làm quen bằng câu “trông bạn quen quá, hình như mình gặp ở đâu rồi …” Hãy cho họ một lý do khiến bạn chào hỏi họ như một người quen biết. Ban đầu, việc này có vẻ khá khó khăn và gượng gạo, nhưng khi bạn đã làm quen được với khoảng 2 người, bạn sẽ thấy bắt chuyện với một người lạ không hề khó như bạn nghĩ. Khi bạn tập dần như vậy thì lúc đến một nơi đông người như một buổi tiệc chẳng hạn thì việc thiếu tự tin trong giao tiếp sẽ không còn là trở ngại ngăn bước bạn nữa.

3. Trò chuyện tự nhiên
Với nhiều hội nghị, sự kiện, có thể bạn không biết ai cả, và bạn phải học cách bắt chuyện với một người lạ để khỏi phải đứng một mình: trông bạn sẽ rất mất tự nhiên và lạc lõng. Hãy tìm cho mình đối tượng phù hợp và cũng khiến bạn hơi hứng thú để trò chuyện. Chú ý những người cũng đi một mình như bạn và họ không bận rộn quá nhiều cho công việc gì đó.

Người ta sẽ cảm thấy dễ gần người khác hơn khi có cái gì để nói vì vậy nên chuẩn bị câu chuyện trước khi nói. Ở một đám đông, sự kiện nào đó, thì nơi tổ chức sẽ là đặc điểm chung để gắn kết những người lạ mặt. Hãy chuẩn bị một vài điểm để có thể trao đổi với người khác về những đặc điểm chung đó. Lưu ý chủ đề trò chuyện nên mang tính chất chung chung, đừng quá sa vào lĩnh vực nào vì có thể đó là lĩnh vực người đối diện không thông thạo.

4. Nếu cảm thấy quá khó khăn, hãy tìm bạn bè, người quen
Bạn mất bình tĩnh và không thể nào đến một sự kiện nào đó một mình. Hãy liên hệ trước với bạn bè của bạn và mời họ cùng tham gia với mình. Ít nhất bạn đã có khởi đầu khá ổn khi hòa nhập vào đám đông. Sau đó, bạn có thể bắt chuyện với bạn của bạn bè, người quen,…rồi khi đã bắt nhịp dần với những cuộc nói chuyện thì bạn có thể giao tiếp với người lạ dễ dàng và bớt gượng gạo hơn.

Tuy nhiên đừng dựa dẫm vào sự xuất hiện của bạn bè. Hãy thử tự mình tham dự một sự kiện, hội nghị nào đó. Bạn sẽ thấy xuất hiện nơi đông người không đến nỗi kinh khủng như mình nghĩ. Hãy tạo cho mình nhiều cơ hội giao tiếp chốn đông người! Đó sẽ là khởi đầu cho những mối quan hệ hợp tác kinh doanh và quyết định rất lớn đến sự thành công hay thất bại của mỗi người trên con đường sự nghiệp sau này.